nhà quê
Học thuậtThân thiện
Định nghĩa
- Danh từ:
- Nơi quê hương, làng quê của mình: Chỉ nơi sinh ra, lớn lên hoặc có gốc gác của một người, thường là vùng nông thôn.
- Người ở nông thôn (cách gọi cũ, có thể mang sắc thái không trang trọng): Từ dùng trong ngôn ngữ cũ để chỉ người sống ở vùng quê, đôi khi hàm ý so sánh với thành thị.
Ví dụ sử dụng
- Danh từ (Nghĩa 1: Nơi quê hương):
- Sau nhiều năm làm ăn xa, ông ấy quyết định trở về nhà quê để an dưỡng tuổi già.
- Dù đã lên thành phố lập nghiệp, trong lòng anh lúc nào cũng nhớ về nhà quê.
- Danh từ (Nghĩa 2: Người ở nông thôn - cách dùng cũ):
- Trong câu chuyện đó, nhân vật chính bị những kẻ thành thị khinh thường, gọi là "thằng nhà quê".
- Lối nói chuyện "nhà quê" của anh ấy khi mới ra tỉnh khiến nhiều người chú ý.
Các cách sử dụng nâng cao
- "Đồ nhà quê": Cụm từ dùng với sắc thái miệt thị, chê bai người nào đó có vẻ quê mùa, lạc hậu, không hợp thời.
- Cậu mặc bộ đồ đó trông thật là đồ nhà quê.
- "Chất nhà quê": Cách nói có thể hàm ý tích cực hoặc tiêu cực, chỉ đặc tính mộc mạc, chân chất, giản dị của người quê; đôi khi cũng để chỉ sự thiếu tinh tế.
- Anh ấy có cái chất nhà quê thật thà, đáng quý.
- Cách trang trí này hơi có chất nhà quê, nên thay đổi cho hiện đại hơn.
Biến thể và từ gần giống
- Quê hương (danh từ): Từ trang trọng hơn, chỉ nơi chôn nhau cắt rốn, tổ tiên sinh sống.
- Anh ấy luôn tự hào về quê hương mình.
- Quê mùa (tính từ): Chỉ đặc tính chất phác, giản dị hoặc lạc hậu so với thành thị.
- Bộ dạng quê mùa; Cách cư xử quê mùa.
- Thôn quê / Nông thôn (danh từ): Các từ trung tính, chỉ vùng nông nghiệp, làng mạc ngoài đô thị.
- Cuộc sống thôn quê yên bình.
Từ đồng nghĩa
- Quê (danh từ, thân mật): Nơi quê nhà.
- Cuối tuần này tôi về quê.
- Làng quê (danh từ): Vùng quê, làng mạc.
- Phong cảnh làng quê thanh bình.
Từ trái nghĩa
- Thành thị (danh từ): Đô thị, thành phố.
- Phố phường (danh từ): Khu vực đô thị nhộn nhịp.
Lưu ý sử dụng
- Từ "nhà quê" khi dùng với nghĩa chỉ nơi chốn (quê hương) là trung tính.
- Khi dùng để chỉ con người, từ này mang sắc thái cũ, thường không trang trọng và có thể hàm ý tiêu cực, phân biệt giữa thành thị và nông thôn. Trong giao tiếp hiện đại, nên thận trọng và ưu tiên dùng các từ trung tính hơn như "người quê", "người ở quê" hoặc "người nông thôn" để tránh gây hiểu lầm là khinh miệt.
- d. 1. Nơi quê hương của mình: Về nhà quê thăm họ hàng. 2. Từ dùng trong thời trước để chỉ người ở nông thôn.